|
Phòng truyền thống » 25 Năm trường Nguyễn Trãi »
Số lượt xem: 3049
Gửi lúc 23:13' 29/10/2009
Ngôi trường cho mình lớn lên
BBT: Ban biên tập website của trường xin trân trọng giới thiệu đến bạn đọc bài viết của Tiến sỹ Nguyễn Vinh Hiển, Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo, nguyên Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo Hải Dương, nguyên là giáo viên Sinh học trường Phổ thông năng khiếu Hải Hưng:
Tháng 2/1985, đang là cán bộ giảng dạy trường
đại học, vì hoàn cảnh gia đình, tôi xin về quê công tác, được Ty Giáo dục Hải
Hưng phân công về Trường phổ thông Năng
khiếu tỉnh. Lúc đó, trường vừa có quyết thành lập được 2 tháng, đang tuyển thêm
giáo viên nên tôi tự nhận mình thuộc lớp giáo viên đầu tiên của trường . Vì xa nhà, tôi được trường bố trí ở một
phòng rất nhỏ, đến mức chiếc giường đơn phải cắt bớt chiều dài mới kê được và
ngay sát cạnh nó là chiếc bàn rộng 0,5m. Vào phòng là phải lên giường ngay vì
không còn chỗ trống. Cô Loan, thầy Tấn,
thầy Hưng, thầy Huấn về trước thì được ở trong ngôi nhà ngói rộng hơn nhưng ẩm
thấp, suốt ngày có người qua cửa, phòng ở sát cạnh lớp học mà! Ấn
tượng đầu tiên của tôi về trường là cảm nhận về cô Hiệu trưởng Nguyễn Thị Bạch
Vân - một Hiệu trưởng dạy giỏi, nhẹ nhàng, nghiêm túc, chu đáo với đồng nghiệp,
với học sinh và công việc chung. Năm 1988 cô Vân được phong tặng danh hiệu Nhà
giáo ưu tú đợt đầu tiên. Đó là một vinh dự và tự hào chung của tất cả chúng tôi. Bước sang tuần thứ 2, đến dạy lớp 12 toán –
lý, tôi ngỡ ngàng trước việc cô Hiệu trưởng và tổ trưởng chuyên môn Nguyễn Thị
An đến dự giờ không báo trước. Mặc dù không thoải mái lắm nhưng thâm tâm tôi
lại thích cách quản lí chuyên môn như vậy. Dự xong, 2 người không nêu một lời
nhận xét. Sau đó ít ngày chính Hiệu trưởng gặp tôi gợi ý: “Anh nên mở lớp dạy
thêm bồi dưỡng ôn thi tuyển sinh đại học cho học sinh, trường mình có vài em ôn
thi khối B mà chưa có ai dạy được môn sinh, nếu anh dạy thì sẽ có thêm học sinh
của các trường khác đến học nữa đấy”. Thế là tôi dạy thêm ngay trong trường,
nhưng chỉ vào các buổi tối vì ban ngày không còn phòng học trống, thậm chí một
số lớp phải học nhờ bên trường THPT Hồng Quang. Dạy thêm được 2 buổi thì tôi
được thầy Hãng, giáo viên toán động viên: “Học sinh khen, thích học anh lắm”.
Một tháng sau Hiệu trưởng nhà trường gặp tôi tâm sự: “Nói thật với anh, ban đầu
tôi rất ngại nhận anh về trường vì cứ nghĩ mấy thầy dạy đại học về phổ thông
thì hay kiêu căng, khó quản lí, nhưng nay thì tôi yên tâm về anh rồi”. Lần khác
cô nói với tôi: “Anh ở tập thể, nhờ anh giúp tôi để mắt đến các em học sinh nội
trú, các em còn nhỏ ở với nhau, xa bố mẹ, tôi lo lắm”. Cô Hiệu trưởng đã có tình
cảm và nỗi lo của chính cha mẹ các em học sinh! Năm ấy để có thêm phòng học, nhà trường phải
cải tạo nâng tầng ngôi nhà Ban Giám hiệu, vốn là một tư dinh cũ. Một buổi tối,
xe ô tô chở sắt, chở vôi về, cô Hiệu trưởng huy động anh em tôi cùng mấy em học
sinh nam nội trú ra khuân sắt, tôi vôi ngay tại sân trường. Thấy cô Hiệu trưởng
tuổi cao, mảnh mai mà cũng xắn tay vào việc với cánh thanh niên, chúng tôi ái
ngại, can ngăn nhưng cô vẫn vui vẻ, vừa làm vừa chuyện trò động viên mọi người cho
đến lúc việc xong. Năm học thứ 3, tôi được bầu làm Thư ký Công
đoàn trường. Một lần nói chuyện với thầy tổ trưởng tổ văn Lê Huy Hậu, tôi mới
biết gia cảnh nhà thầy khó tìm công ăn
việc làm, lo chuyện học hành cho các con. Thấy tôi ngạc nhiên, thầy nhẹ nhàng
nhắc nhở: “Anh là Thư ký Công đoàn thì cần tìm hiểu, nắm được hoàn cảnh của
đoàn viên để động viên, giúp đỡ”. Tôi thầm cám ơn thầy đã cho tôi bài học đầu
tiên của người làm công tác Công đoàn. Nay thầy đã đi xa nhưng lời khuyên ấy cứ
luôn nhắc nhở tôi trên bước đường công tác đến tận bây giờ. Tôi nhớ về thầy Hoàng Năng Thân, một giáo
viên dạy toán kỳ cựu cho học sinh chuyên từ những ngày còn là các lớp toán đặc
biệt của tỉnh gửi tại trường phổ thông cấp 3, từng là đại biểu Quốc hội; học
trò cũ của thầy đã có người trở thành giáo sư, tiến sỹ được cả nước biết đến. Thầy
hiền lành, lúc nào cũng chỉn chu, mực thước, học trò rất thích được học thầy.
Vậy mà thầy lại đề đạt nguyện vọng, đại ý: tôi già rồi, không còn sức bật nữa,
nên cho tôi chuyển đi dạy ở trường khác,
ở trường mình nên để cho “đội hình” trẻ phát huy khả năng thì tốt hơn. Nhưng
với năng lực của thầy, các cấp quản lí vẫn giữ thầy dạy tại trường và thầy đã
tiếp tục là tấm gương cho lớp trẻ noi theo. Những năm ấy môn sinh học chưa phải là môn
chuyên nên học sinh không dành nhiều thời gian, trừ một số em ôn thi đại học
khối B. Để giúp các em dành nhiều thời gian cho các môn chuyên nên tôi tìm cách dạy sao cho đơn giản, dễ hiểu, thậm
chí với các lớp THCS (những năm đầu trường có cả các lớp THCS) và lớp chuyên
các môn khoa học tự nhiên tôi đã dạy dồn mỗi tiết được 1,5 hay 2 bài theo SGK
(tất nhiên, lúc đó, điều này là vi phạm qui chế chuyên môn). Tôi thấy phần lớn các em nhớ bài ngay tại lớp song
vẫn phàn nàn là môn sinh học khó quá. Nhưng thật bất ngờ, một lần chấm kiểm tra
bài tập di truyền tôi ngạc nhiên có những học sinh lớp 12 toán – lý, không ôn
thi khối B, làm bài không theo cách tôi dạy nhưng hoàn toàn đúng, các cách giải
đó cũng không có trong sách tham khảo mà tôi biết. Tuy cách giải hơi vòng vo, dài
dòng nhưng tôi lại rất thích vì nhận ra các em đã mạnh dạn suy nghĩ độc lập.
Sau này, khi làm nghiên cứu sinh về phương pháp dạy học tôi mới hiểu rõ hơn, lúc
đó tôi mới chỉ tập trung giúp học
sinh tiếp thu kiến thức chứ chưa chú
trọng việc rèn phương pháp tự học cho các em. Còn chuyện này! Khi đã về công tác ở Sở
Giáo dục - Đào tạo, thấy học sinh của trường rất ít được rèn luyện trong các
hoạt động xã hội, văn nghệ, thể thao, thậm chí sắp đến kỳ thi học sinh giỏi
quốc gia các em trong đội tuyển chỉ tập trung vào học môn thi, tôi đã góp ý với
cô Hiệu trưởng Nguyễn Thị Lan Phương nên tăng cường các hoạt động giáo dục toàn
diện. Cô Hiệu trưởng hơi ngại nhưng vẫn tổ chức thực hiện. Học sinh rất hào
hứng tham gia các hoạt động này, phụ huynh học sinh cũng vui vẻ ủng hộ. Thực tế
các hoạt động đó đã không hề làm giảm thành tích học sinh giỏi mà trái lại càng
làm tăng thêm hiệu quả giáo dục, làm cho việc dạy, học và rèn luyện trở nên nhẹ
nhàng, không trở thành áp lực cho thầy và trò trường chuyên. Tôi rất tiếc là
không theo dõi được quá trình phấn đấu của học sinh mình sau khi các em ra
trường, nhưng trong công việc tôi vẫn gặp các em học sinh cũ của Trường phổ
thông Năng khiếu tỉnh Hải Hưng ở trong hay ngoài
nước. Thầy trò gặp nhau, em nào cũng nhắc lại những kỉ niệm đẹp về thầy cô,
về ngôi trường được thu xếp tạm ở số 7
Nguyễn Văn Tố, thị xã Hải Dương năm nào. Các em đều tiến bộ, nhiều em giỏi hơn
thầy cô. Nhà trường cũng đang lớn lên, thêm nhiều thành tích lắm, điều đó đem
đến cho chúng tôi niềm vui nghề nghiệp, cho các em niềm tự hào bước tiếp vào
tương lai. Cách đây ít ngày, tôi gặp lại
em Cảnh, học sinh lớp đầu tiên mà tôi dạy
thêm môn sinh năm ấy, nay là giảng viên Trường Đại học Y Hà Nội. Tôi kể
lại những chuyện này và nói với em, mà cũng
là nói với chính mình: Thầy trò ta phải biết ơn sự chăm lo của cô Hiệu trưởng,
biết ơn mái trường phổ thông Năng khiếu tỉnh Hải Hưng nhiều lắm ! Từ ngôi trường
thân thương ấy đã cho mình lớn lên ! Hà Nội, tháng 9 năm 2009 Tiến sĩ Nguyễn Vinh Hiển Phương - nhandanprepress@gmail.com
Những kỉ niệm của thày Hiển đã nói lên tất cả rồi, xin phép không nhắc lại nữa. Tôi chỉ muốn chia sẻ vài kỉ niệm nho nhỏ và thú vị về thày thôi...
Năm học 86-87 tôi gia nhập lớp 11TL từ trường HQ do được cô Vân và thày Ân "phá lệ" (vì các lớp chuyên cấp 3 chỉ "thải ra" chứ ko tổ chức thi tuyển bổ sung vào). Nhập lớp mới, các bạn đã học lấn đến gần giữa chương trình (môn Sinh vật) rồi, thành ra tôi phải học đuổi. Và như vậy, cứ mỗi tiết học đầu tiên tôi lại được thày Hiển "ưu ái" gọi lên bảng. Cả 3 lần tôi đều nhận điểm 3 vì không thuộc bài. Tôi nghĩ, quá tang 3 bận, chắc lần sau thày chả gọi nữa đâu. Vậy nên ...lại tiếp tục không ôn bài Tiết hoc thứ tư, khi tôi đang thầm khấn "Na mô a di..." thì độp một phát, "Anh Phương lên bảng!". Tôi phát cáu một cách vô lí và vô lễ "Sao thày gọi em lắm thế? Thày gọi các bạn khác đi...". Thày ngỡ ngàng một giây rồi cười nói "Tôi sẽ gọi anh đến khi nào thuộc bài thì thôi", tất nhiên là bữa đó tôi lại làm dài thêm dãy điểm 3 của mình (mà tại sao ko phải là 2,1 hay o nhỉ?) Tiết học thứ năm, tôi ôn bài khá kĩ và chủ động, đến độ tôi đứng dậy gần như đồng thời với tiếng gọi của thày. Tôi trả lời về quá trình hình thành sự sống (mà vấn đề này ngày nay khoa học đang còn tranh cãi quyết liệt), xong thầy hỏi: "Vậy quá trình đó có thể xảy ra trong điều kiện hiện tại không?". Với tư duy "toán học", tôi tự tin "Dạ có chứ" và lại xơi tiếp con 3... Nhưng quái lạ, tổng kết học kì tôi chả thấy con 3 nào cả (?). Bây giờ nhớ lại thấy cảm phục các thày cô quá. Tôi thì vẫn tiếp tục học dốt môn Sinh, nhưng chúng tôi lại thi tốt nghiệp môn này nên tháng cuối phải vắt chân lên cổ mà ôn. Tận lúc đó mới thấy môn Sinh thú vị biết bao. Hôm thi tốt nghiệp, thấy tôi loay hoay làm bài tập di truyền, thày Ân (trong hội đồng coi thi) đi ngang qua nói đùa "Phương thử tính đạo hàm xem có ra không". Nhớ đến thày Ân tôi lại có bao điều muốn chia sẻ, nhưng có lẽ để dịp khác. Năm lâu chúng tôi họp khối, gặp cô Ngọc (dạy văn) - vợ thày, hỏi thăm thày thế nào mà không đi cùng cô, cô bảo "Ối giời, ông ấy dạo này tít mít lắm" Nguyễn Minh Tâm - nov13@yahoo.com
Đọc bài viết mình thêm hiểu được những khó khăn khi các thầy cô bắt đầu gây dựng trưòng. Bài viết giản dị nhưng thật chân thành và ấm áp. Em xin cảm ơn thầy Hiển và chúc các thầy các cô luôn mạnh khoẻ, hạnh phúc!
Nguyễn Thu Hằng - redeyes_218@yahoo.com
Đọc bài viết em thêm hiểu được những khó khăn và tình cảm gắn bó của thầy cô với trường trong buổi đầu gây dựng. Bài viết giản dị nhưng thật chân thành và ấm áp. Em xin cảm ơn thầy Hiển và chúc các thầy các cô luôn mạnh khoẻ, hạnh phúc.
Hoàng Ngọc Trường - hoangngoctruong@gmail.com
TRƯỜNG PHỔ THÔNG NĂNG KHIẾU HẢI HƯNG - MÁI ẤM CỦA CHÚNG TÔI
Ai cũng có một tổ ấm của mình, với chúng tôi, các cựu học sinh lớp Toán Lý 85-88 còn có chung một niềm tự hào, một mái ấm hết sức thân thương - Trường Phổ thông năng khiếu Hải Hưng, nay là Trường PTTH Chuyên Nguyễn Trãi-Hải Dương, ngôi trường đã 25 năm tuổi đời, một phần tư thế kỷ. Chúng tôi là lớp đầu tiên học trọn vẹn 3 năm cấp PTTH tại ngôi trường mà ngày nay vẫn là niềm tự hào của biết bao thế hệ Thầy Cô Trò. Nhớ lại những ngày đầu tiên của trường PTNK, chúng tôi lúc đó còn phải học nhờ trường PTTH Hồng Quang, và các buổi học thêm, bồi dưỡng học sinh giỏi có khi lại phải học trong trường PTNK bấy giờ. Hay phải di chuyển trong các buổi học nhưng chúng tôi vẫn rất vui. Hồi đó, sau khi chuyển từ cấp hai lên, lứa học sinh chúng tôi đã phải chia tay với những gương mặt ưu tú đã chuyển lên học Khối Phổ thông chuyên toán Đại học Tổng hợp và Đại học Sư phạm, những gương mặt như Trần Trọng Hùng, Nguyễn Quang, Phan Văn Phúc, Nguyễn Thị Thúy .... Những người còn lại, và rất nhiều các gương mặt ưu tú khác, ở các huyện thị trong tỉnh bổ xung vào lại bắt đầu cho một hành trình mới, chinh phục các giải học sinh giỏi trong tỉnh và toàn quốc. Cá nhân tôi, lúc đó cũng nản chí phần nào, nhưng được sự dìu dắt, dạy dỗ của các Thầy Cô, trong một môi trường học hỏi và không ngừng vươn lên cùng các bạn mới đã làm cho tôi trở lại với nhiệt tình và niềm tự hào và sự ham học hỏi vốn có. Rất nhiều các bạn mới mà đã chứng tỏ được sự vươn lên, vượt mọi khó khăn để đạt được các thành tích mới trong học tập. Và tôi đã hiểu ra rằng, Trường PTNK Hải Hưng thực sự là một mái ấm hiện hữu trong mỗi chúng tôi. Trong tôi, đã luôn là sự ngưỡng mộ và tự hào về các Thầy Cô của trường, như cô Nguyễn Thị Bạch Vân đáng kính, cô còn là Cô giáo thân yêu của các Cô, Cậu, Dì của tôi, của Anh Chị tôi, bây giờ lại được trực tiếp các Thầy Cô giảng. Đó là một niềm tự hào lớn lao và là một sụ nối tiếp truyền thống vô cùng đáng giá. Cùng với các Thầy Cô mới, cũng rất giỏi và đầy đam mê, được bổ xung từ các ngôi trường bạn về, chúng tôi lại được hun đúc bởi tinh thần học hỏi, thi đua lập mọi thành tích mới cho trường. Và lớp chúng tôi cũng đã không phụ lòng các Thầy Cô thân yêu, đã đạt mọi giải học sinh giỏi trong tỉnh suốt 3 năm liền. Tuy nhiên, có một nỗi niềm mà tôi vẫn đau đáu không thể nguôi, đó là năm học cuối cùng, lớp chúng tôi gần như đại diện hoàn toàn cho học sinh giỏi trong tỉnh đi thi Toàn quốc 2 môn Toán Lý, đã được sự bồi dưỡng và chăm lo của các Thầy Cô giỏi nhất trong tỉnh suốt 6-7 năm trời vậy mà khi đi thi Toàn quốc môn Toán năm ấy, chúng tôi lại không đem lại một giải nào cho tỉnh, cho trường, may mà còn được an ủi bởi 1 giải Ba, 1 giải khuyến khích môn Lý và vài giải Nhì, Ba, Khuyến Khích của các bạn Văn Nga cùng khóa. Sau này thầy Hoàng Năng Thân, Thầy Chu Thừa Tuyên và thầy Nguyễn Thành Văn mới an ủi chúng tôi rằng, năm học 1988 đó, Bộ Giáo dục thử nghiệm chương trình thi Toán Toàn quốc theo mô hình mới và nội dung mới, ứng dụng rất nhiều đạo hàm và tích phân, thời điểm đó Trường cũng mới thành lập được hơn 3 năm, các kiến thức về đề thi dạng đó cũng chưa được trui rèn và ứng dụng thuần thục nhiều. Vượt qua điều đó, chúng tôi đã chứng tỏ được niềm tin và niềm tự hào của lứa học sinh trường PTNK khi đó bằng kết quả thi Đại học và kết quả học trong trường Đại học sau này. Và sau này, khi biết được rằng, các lứa học sinh về sau của trường, cùng với sự chín muồi và mỗi ngày một trưởng thành của các Thầy Cô kính yêu, Trường PTNK và Trường Chuyên Nguyễn Trãi mỗi năm thu hái về rất nhiều giải thưởng, kể cả giải Quốc Gia, Quốc Tế, và không chỉ các môn chuyên truyền thống là Toán Lý Văn Nga mà gần như tất cả các môn học đều có các học sinh ưu tú và những giải thưởng rất cao. Chúng tôi lại càng thêm tự hào về ngôi trường thân yêu của mình. Ngày nay, nhìn lại các gương mặt thân yêu trong lớp chúng tôi ngày đó, chúng tôi đều nhận ra rằng, chúng tôi đã có một nền tảng học vấn rất vững chắc làm tiền đề cho việc học tập sau này, tất cả các bạn của tôi đều tự hào và nắm chắc chắn, vững vàng chuyên môn của mình trong công việc, một điều thường thấy ở các học sinh chuyên những môn tự nhiên ngày nào. Và chúng tôi hiểu rằng, có được ngày hôm nay là nhờ vào ngôi trường thân yêu thưở nào. Đó là một mái ấm tự hào của tập thể lớp chúng tôi, 12 Toán Lý 1985-1988 ngày ấy. Khi đọc bài viết của Thầy Nguyễn Vinh Hiển, tôi rất vui và xin được cám ơn Thầy bằng những vài suy nghĩ thế này. Bản thân tôi là dược sỹ, công tác trong nghành y, nhưng ngày xưa tôi không thi vào Trường Y Hà Nội vì không tin vào khả năng của mình khi thi môn Sinh Học, chính lớp chúng tôi là lớp đã làm bài tập Di truyền của Thầy, giá như chúng em được truyền tải niềm đam mê khi cùng Thầy giải những bài tập Di truyền như vậy ngay từ những năm đầu cấp Ba thì có lẽ ngày nay em đã là một Bác sỹ rất yêu nghề rồi đó thưa Thầy giáo yêu quý của em. Tuy nhiên, em cũng xin phép được kính thưa với Thầy giáo đáng yêu và đáng kính, rằng em cũng rất tự hào về nghề Dược của mình Thầy ạ. Xin phép cho em được thay mặt cho lớp mình và các lứa học sinh của Trường PTNK và Trường chuyên Nguyễn Trãi, kính chúc sức khỏe các Thầy Cô giáo kính yêu, chúc cho Trường chúng ta mãi mãi là một mái ấm thân thiết và đầy tự hào cho các thế hệ Thầy Cô Trò đã đi qua. Hoàng Ngọc Trường (hoangngoctruong@gmail.com) Cựu học sinh khóa 1985-1988 Vũ Hoàng Yến - hoangyen234@yahoo.com
Em lại có kỷ niệm không vui về Thày. Em học lớp Văn Nga, khoá dạy đầu tiên của Thày ở trường Năng khiếu ấy. Em vẫn còn nhớ 1 đêm mùa đông, em đã ngồi cắt ngón tay mình để lấy máu viết thư cho Thày ( cắt đến 2 lần, vì trời lạnh, máu đông nhanh, lần sau khôn hơn, hoà thêm tí nước lã vào cho đỡ bị đông, hi hi) chỉ vì bị Thày mắng oan là coi bài của bạn. Không biết ngày đó Thày có biết lá thư trình bày của em được viết bằng máu không, nhưng giờ nghĩ lại em thấy thật lạ, sao lúc ấy mình lại anh hùng thế. Giờ vần còn 2 vết sẹo cắt tay anh hùng ấy.
Vũ Hoàng Yến Lớp Văn 84-85; Nga 86-88 ng.v.hiển - hien1956@gmail.com
Yến cho thầy xin lỗi nhé, dù là quá muộn, một phần tư thế kỉ rôi! Giá như ngày ấy em gặp riêng, trình bầy rõ cho tôi biết điều này thì tôi đã "lớn hơn" qua bài học ấy còn em thì tránh được vết sẹo trên ngón tay, nhất là vết sẹo trong tình cảm của em với thầy - kỉ niệm không vui - như lời em kể!
Đào Đại Hải - daodaihai@gmail.com
Hồi trường mình đang xây dựng cơ sở Nguyễn Văn Tố, buổi tối thầy với thầy Hưng dạy thể dục và tụi nam học sinh nội trú chúng em thỉnh thoảng đón xe chở gạch, sắt, vôi cát về sân trường và bốc xuống. Thế nào tụi em cũng được mấy đồng mua nước uống, rất vui.
Thứ 7 và chủ nhật, em hay được thày cho mượn chìa khóa phòng thày ở để học cho yên tĩnh. Đôi khi buổi tối đói học muộn đói quá, vét cơm của thầy vẫn còn dư trong nồi đánh chén với muối (cũng của thầy). Có lần mấy em lớp Văn Nga làm bài kiểm tra Sinh mà không thuộc bài phải nộp giấy trắng, thế là rình tối thứ 7 đến giả vờ đến rủ em đi chơi và nhanh tay tráo bài kiểm tra khác vào xấp bài thầy chưa kịp chấm xếp trên giá sách. Nhìn thấy mà áy náy vì hóa ra mình lợi dụng lòng tin của thầy. Mách thầy thì tội nghiệp các em! Đào Đại Hải, Lớp Toán Lý 84-87 + PHẢN HỒI CỦA BẠN ĐỌC VỀ BÀI VIẾT: Các tin khác cũ hơn
» Tổ Hóa học sau 10 năm nhìn lại » Nơi ấy, một niềm tin... » Từ lớp Toán đặc biệt năm xưa đến khối chuyên Toán ngày nay » Công việc thầm lặng của những người đứng sau bục giảng » Tổ Sử-Giáo dục công dân vươn lên cùng sức trẻ » Tổ sinh - công nghệ qua các thời kỳ » TỔ NGOẠI NGỮ - 25 năm và chặng đường phía trước » Hội đồng Giáo dục trường THPT Chuyên Nguyễn Trãi – Hải Dương Trong thời kỳ đổi mới » Tổ Vật lí 25 năm qua » Nhớ lại những ngày đầu xây dựng trường phổ thông năng khiếu Hải Hưng |
Tìm kiếm
Tài liệu mới nhất
Thăm dò dư luận




